Phải cầm nhẫn cưới mới mua được nhà

Tôi tốt nghiệp đại học năm 2006, còn vợ tôi không tốt nghiệp đại học. Vào đến Sài Gòn, tôi đi đeo sợi dây chuyền cho mẹ vợ và làm của hồi môn cho vợ, mùng 10 Tết năm 2007, tôi làm được 3,2 triệu đồng trên đường Âu Cơ, TP HCM. Trả tiền thuê nhà. – Vào Sài Gòn làm việc được vài tháng, tôi làm công ăn lương cho một công ty tư nhân, còn vợ tôi thì rửa bát cho một quán ăn ở quận Tân Bình. Vài tháng sau, họ về Hà Nội báo cáo đồ án tốt nghiệp đại học. Không có tiền đưa vợ đi tàu về, tôi chạy xe ôm kiếm tiền mua vé cho vợ. Tôi có tiền chuộc, vì vậy tôi đã thua. Vợ chồng tôi không có tiền để cưới. Trong phòng trọ, anh sống với đứa con trai còn đỏ hỏn được sinh ra ở bệnh viện Tudu. Nhưng vợ chồng tôi ở được hai năm thì ngủ trên gác, chân đụng chai xăng, xe máy. Vợ tôi làm việc trong một công ty. Khi tôi cố gắng làm việc, đôi khi tôi về nhà mỗi tháng một lần. Trong vài năm, khi tôi thành lập công ty riêng, tôi trở về nhà lúc 9 giờ tối. Không nghỉ mỗi ngày, thứ bảy và chủ nhật. Trong mấy ngày nghỉ phép đi du lịch cùng vợ con, tôi không nghỉ Tết. Tôi đã lấy nó.

Vậy tôi là một thanh niên ngoại tỉnh, vào Sài Gòn sinh sống, tôi không có gì, nhưng do công việc không mệt mỏi nên tôi cũng có nhà và sự nghiệp. Tôi nghĩ đây là công việc không ngừng nghỉ và là kết quả của sự học hỏi của tôi từ bạn bè và đồng nghiệp.

Nhưng tôi có thể phung phí tất cả tài sản của mình để giữ hạnh phúc gia đình. Hiện tại tôi mong công ty làm ăn thuận lợi, chiều chuộng vợ con, chăm sóc bố mẹ già là rất quan trọng, tôi không còn ước mơ gì nữa. Quan trọng nhất, dù bị mất nhẫn do nghèo khó nhưng người phụ nữ này vẫn đeo nhẫn cưới trong nhiều năm.

>> Bài viết này không nhất thiết trùng với quan điểm của VnExpress.net. Gửi nó ở đây.

nhà cái bet365 có uy tín không?_ đăng ký bet365_tỷ lệ cược bet365