Dương Tường: “ Tôi dịch truyện Kiu đểu ra tiếng Việt ”

-Khi tôi 87 tuổi, tôi bắt đầu dịch “Câu chuyện của Kiu” bằng tiếng Anh. How are you?

– Tôi cảm thấy mình đã chinh phục được “đỉnh Everest” của cuộc đời, mọi gánh nặng đều giảm bớt. Đôi khi tôi nghĩ rằng tôi không thể tiếp tục vì sức khỏe của tôi đã giảm sút. Năm ngoái, khi tôi dịch cho câu hỏi 3.254, tôi rất vui khi gọi điện cho bạn tôi là dịch giả Phạm Toàn (Phạm Toàn). Anh Toàn là người luôn động viên và đồng hành cùng tôi trong công việc dịch thuật. Bạn tôi đã qua đời và tôi không thể nhìn thấy tác phẩm được in trên sách.

– Bạn cảm thấy chán nản nhất khi nào? Bệnh zona thần kinh khiến người tôi đau đớn, không nhấc nổi chân, tay, phải vào TP.HCM điều trị một thời gian. Thị lực kém khiến tôi khó chịu, mắt tôi nhắm nghiền và tôi chỉ có thể nhìn thấy bóng tối. Tôi đang làm việc trên máy tính được kết nối với màn hình lớn và tôi phải phóng to tối đa để toàn bộ màn hình chỉ có thể chứa được một vài dòng. Tôi lần mò và đánh máy cẩn thận từng chữ. Tôi đã dịch một vài trang, và đôi khi tôi chỉ dịch được một dòng.

Sáng ra mở máy không thấy tin nhắn. Tôi cảm thấy hoang mang và lo sợ vì nghĩ rằng mình nên bỏ cuộc. Tôi nhắm mắt lại và tự trấn an mình: “Đây không phải là ngày tận thế”. Sau đó tôi mở mắt ra và nhìn thấy dòng chữ mờ một cách thần kỳ. Trong hai năm qua, tôi đã phải tiêm thuốc trợ trực tiếp vào mắt hàng chục lần.

Mắt kém, nặng tai, phải có người dẫn đường xuống cầu thang, Dương Tường so sánh cơ thể mình như một cái máy hút lỗi, mọi con ốc đều có thể tháo ra bất cứ lúc nào. Nhiếp ảnh: Thanh Thanh .

– Ngoài vấn đề sức khỏe, anh còn gặp những vấn đề gì khác khi dịch tác phẩm kinh điển của Đại thi hào Nguyễn Du?

– Tôi không thể tìm thấy thông tin từ điển tốt, vì vậy tôi chỉ có thể dựa vào trí nhớ của mình. Khi tôi còn nhỏ, tôi sống với một người cô. Cô ấy không biết chữ, nhưng cô ấy nghĩ đến những người như Truyện Kiều và thường ngâm nga với tôi. Do đó, tôi đã nhớ đến công việc này. Thỉnh thoảng, học sinh đến nhà tôi để làm kim chi. Tôi trao đổi và giải thích nhiều phần khác nhau của Kiều mà tôi thích, chẳng hạn như một giờ dạy văn.

– Phải rất vất vả, Kiều hóm hỉnh, bạn thu được gì khi cuốn sách được xuất bản? Nhà sách ở Nha Trang in giúp mình nhé, mình không có bản quyền, mình chỉ tặng sách cho người thân và bạn bè. Tôi cảm thấy tốt. Khi dịch Kiều, tôi sẽ không tốn nhiều tiền. Trong quá trình dịch hơn nửa thế kỷ, tôi đã mang về Việt Nam nhiều kiệt tác văn học thế giới. Người Việt Nam đã nuôi dưỡng cuộc sống của tôi và đã đến lúc tôi phải bày tỏ lòng biết ơn đối với tôi.

– Đặt tên tác phẩm là “Dương Tường bản Kiều”, ý nghĩa gì?

– Dịch là diễn giải “Truyện Của Tôi”, gồm 100% của Nhiếp Du và 100% của Đường Tường. Tôi nghĩ người dịch là đồng tác giả thì phải bao gồm cả cái “tôi” và sự sáng tạo. Câu đầu tiên của cuốn sách đã thể hiện rõ điều này. Nguyễn Du viết: “Đã ở nhân gian mấy trăm năm, chữ lành này tức là ghét mình.” Bản dịch của tôi là: “Suốt một trăm năm kiếp người, duyên số đã không ngừng nương tựa. Tài năng ”, có nghĩa là tài năng luôn là nạn nhân của số phận. Vì tác phẩm cho thấy tài vận luôn bị số mệnh tác động. Nếu có điều gì có thể thay đổi được “mệnh” thì đó là “đức” và sống có đức, có như vậy mới “có đức thì mới có số”. Nhiếp ảnh: Nhã Nam .—— Bạn có nghĩ việc sáng tạo bản dịch có thể phân biệt văn bản với tác phẩm gốc?

– Có tính sáng tạo, tôn trọng nguyên bản, rõ ràng là mâu thuẫn nhưng lại đến với nhau. Muốn vậy, người dịch phải hiểu biết tường tận về tác phẩm. Tôi xin lấy trợ lý Chinh làm ví dụ. Đặng Trần Côn viết: “Thời hạn. Hồng nhân trốn học” Đoàn Thị Điểm giải thích bằng chữ Nôm: “Ở trần gian gió bụi, Khách hồng má nhiều.” Sự sáng tạo của ông gồm cả Đặng Trần Côn 100%. Và 100% Đoàn Thị Điểm. Mọi thứ vẫn suôn sẻ và hợp lý.

– Bản “Dương Tường bản Kiều” của bạn vẫn còn những lỗi liên quan đến ngữ nghĩa và ngữ cảnh. bạn giải thích nó như thế nào?

– Điều tôi tiếc nhất khi dịch Kiều là sau khi hoàn thành tác phẩm, tôi kiệt sức, không thể xem hết mọi thứ cùng một lúc. Trong dịch thuật, khâu hậu kiểm rất quan trọng. Nhưng tôi đã quá già yếu. Tôi không thể vào mạng bây giờ. Tôi không biết hoặc không quan tâm những gì người khác nói về bản dịch của tôi. Tất nhiên, mọi bản dịch đều sai.

– Trong hơn nửa cuộc đời dịch thuật của mình, bạn đã trải qua những tai nạn nào và rút ra được kinh nghiệm gì?

– Năm 2013, tôi gặp rắc rối khi làm theo ghi chú của Alfred AppelĐể ghi chú, tôi đã bị một số tên trộm chú thích. Tôi xin lỗi độc giả vì tôi nên thay “lời bình trong sách của người dịch” bằng “người dịch tìm kiếm lời bình trong ấn bản này từ nhiều nguồn, một trong những nguồn quan trọng là“ La Lolitaannotée ”. Tuy nhiên, tôi quá bận để nghĩ về nó. Bây giờ nhớ lại chuyện này, tôi cảm thấy rất bình thường, không nghĩ đây là một tai nạn nghiêm trọng. Kinh nghiệm của tôi là cố gắng hết sức.

– Bạn đã thấy gì và mất công việc này?

– Tôi nghĩ mình chỉ có thể thắng chứ không thể mất gì cả. Vài chục năm trở lại đây, vốn ngoại ngữ và tiếng Việt của tôi ngày càng dồi dào. Khi độc giả về nhà, tôi không có niềm vui hay sự ngưỡng mộ. Nhiều người còn nhắn tin cho tôi nói rằng họ đặt tên con là Dương Tường vì thích dịch thuật.

– Tôi vẫn “quan hệ với con tôi”. “Từ này dùng 60 năm rồi. Ta không để cho ta nghỉ ngơi, không dùng được máy tính, ta tiếp tục tự lẩm bẩm ngâm nga một câu, một câu, dịch ra nhiều thứ tiếng. Gần đây, ta sẽ Hữu Loan.” “Purple Amuletia” đã được dịch sang tiếng Anh và được một tạp chí xuất bản.

Tôi cảm thấy rất tiếc cho sức khỏe của mình và tôi không còn thỏa mãn với tâm lý viết hồi ký. Vài năm trước, bạn bè và gia đình đã đòi tôi rất nhiều, nhưng tôi Nó luôn là ưu tiên hàng đầu của công việc dịch thuật, và tôi không nghĩ đến việc viết cho riêng mình .—— Khi nhà phê bình Fan Xian N hỏi: “Khi một người gần 90 tuổi vẫn đang dịch Kyodo, một dịch giả trẻ Nó đâu rồi? “— Anh Ruan Nguyen trách người dịch trẻ, nhưng tôi nghĩ là rất khó. Từ nhỏ tôi đã dịch Keio với ý chí mạnh mẽ, nhưng lúc đó tôi thấy mình chưa đủ trình độ và sự chín chắn.” –Bạn nghĩ gì về chúng tôi? Các bản dịch đương đại ở đất nước này?

– Tôi nghĩ năm nay có hàng chục tác phẩm văn học nói chung, đặc biệt là sự sụt giảm trong kinh doanh dịch thuật. Chúng tôi không tìm được đại diện xuất sắc. Tôi rất tiếc Có điều, công nghệ càng hiện đại, văn học càng kém, tôi không thích xem tivi, vì thời điểm này, giới trẻ làm tiếng Việt mất đi sự hồn nhiên quá nhiều.

nhà cái bet365 có uy tín không?_ đăng ký bet365_tỷ lệ cược bet365