Sống chung với mẹ kế (3)

Giả Hiểu

– Chương 2: Hôn

Trên hành trình trở về, tay của Hoắc Luật không nghe lời, trượt qua trượt lại trên vai Hy Lôi, Hy Lôi cố ý đẩy tay anh ra:

– Bỏ ra, nực cười!

HuaBân nhếch mép, ôm lấy cô:

– Nực cười hơn! – Sau đó anh hôn cô.

Chuyện kết hôn đã sớm nói đến. Hy Lôi xin nghỉ và đưa Hứa Bân đến thành phố C thăm gia đình. Bố mẹ anh rất cởi mở và tính cách của Huaban cũng rất cởi mở nên được hai cụ đánh giá rất cao, bố mẹ của Hy Lôi cũng không có vấn đề gì. Chỉ cần nói:

– Tương lai con có thể sống hạnh phúc, bố mẹ không biết đâu!

Tòa nhà Huaban đã bắt đầu tích cực chuẩn bị. Như Mai Lạc đã nói, Huaban là con một, nhà cửa rộng, khang trang nên đương nhiên cô phải sống chung với mẹ chồng. Vì nhà anh mua cách đây vài năm nên anh không phải sửa sang lại. Anh chỉ cần dán giấy dán tường mới và thay rèm trong phòng của Huaban. Mẹ anh chạy hàng ngày, mua chăn đệm, xem mới Đồ nội thất. , Tôi đã tự mình tìm một tiệm chụp ảnh cưới cho con trai mình. Vì điều này, Reignwood và Hailey thậm chí đã đánh nhau. Khi hai người yêu nhau, Hy Lôi đi dạo phố, thích một tiệm chụp ảnh cưới, cô cũng vào đó lướt qua so sánh nhàn nhã, tiệm tên là Jinsheng chụp ảnh rất đẹp. . Hy Lôi vẫn nghĩ sau khi kết hôn sẽ đến cửa hàng này chụp ảnh, nhưng cô cũng đã cùng Hứa Bân nói chuyện này, không ngờ mẹ cô lại một mình chen chân vào ngôi nhà mang tên “Cô dâu lộng lẫy”.

Vào ngày hôm đó, mẹ của Winbond vui vẻ lấy tờ rơi từ cửa hàng và khoe với họ rằng bà đã đặt một gói ảnh cưới với giá rất ưu đãi. Trái tim Hy Lôi chợt rũ xuống, nhưng không lộ ra. Ngoài phòng, hai người cãi nhau.

– Chụp ảnh thì nên chụp, mình không đi! – Đừng làm vậy! Mẹ tôi cũng là một ý kiến ​​hay, cho rằng công việc của chúng tôi rất bận rộn và không có thời gian chăm sóc bản thân. -Ban hoa cũng rất nóng, Hải Lôi đột nhiên tức giận.

– Tôi đã kết hôn, hoặc mẹ tôi đã kết hôn! Mặc dù mình được quyền lựa chọn địa điểm chụp ảnh cưới. đ? Rèm cửa mà cô mua, hoa văn của đất nước cô thích nhìn đã biến mất, giấy dán tường cô chọn, màu trắng và trắng nhạt, trông giống như khuôn mặt của người chết, và bộ đồ giường cô mua có màu hồng. Đột nhiên tôi cảm thấy tất cả những thứ này dường như không liên quan gì đến tôi. Tại sao bạn không hỏi tôi nếu tôi thích nó?

Hy Lôi trong một hơi nói ra tất cả sự không hài lòng của mình, Hứa Bân xin lỗi, sau đó nhẹ nhàng nói:

– Đừng tức giận. Mẹ thích lo lắng! Cho nên ta nói cho ngươi biết, ta có thể chắc chắn nhiều người chụp ảnh, tiền đặt cọc cũng không thể lấy lại, thôi đi, ta sau này trở về nói với mẫu thân, này đó, trước tiên đừng nghĩ bàn với mọi người như vậy, được không?

Hy Lôi nghĩ về điều đó. Ngay cả khi tôi không thích cửa hàng đồ cưới này, nó cũng khá tốt. Tôi vẫn phải thỏa hiệp.

Có lẽ Huaban cũng đã nói với mẹ cô ấy rằng không nên tự mình quyết định mọi thứ trong tương lai. Bất kể bạn làm gì, hãy xem Hy Lei. Sau khi trở về nhà, cô đã hẹn với trang sức. Trưa hôm đó cả nhà đang ăn cơm, mẹ đang bàn chuyện chụp ảnh thì thản nhiên cười:

– Các con nhiều ý lắm.

Đó là những gì Hy Lôi đã nói. Tôi không còn là một đứa trẻ nữa, tôi có ý tưởng của mình. Nhưng lời nói ra khỏi miệng, cô cố nén xuống và nuốt vào trong.

Ăn xong, Huaban gọi mẹ:

– Mẹ có tiền cho con! -Người trẻ đi làm, lương không cao, lương tháng hơn 1.000, tiền tiêu không hết, thỉnh thoảng anh cũng tặng Hải Lôi một món quà nhỏ, chỉ là “đồ chơi” như sợi dây chuyền nhỏ, cũng chưa từng tặng cô trang sức đắt tiền. Bản thân Hứa Bân không có tiền tiết kiệm, sau khi kết hôn chỉ có thể tiêu tiền mua trang sức trong nhà, may mà gia đình Trung Quốc đều như vậy, cả đời chỉ lo tổ chức con cái. Hôn nhân tử tế bình đẳng bằng hữu.

Mẹ cô ấy mặc một ít quần áo, mặc quần áo sạch sẽ, cầm cặp sách của cô ấy lên và nói:

– Đi thôi! — -Hy Lôi và Hứa Bân nhìn nhau, mẹ anh cũng không định cho tiền mua, còn đòi đi! Huaban nhận ra vẻ mặt bi thương trên gương mặt Hy Lôi, và nói:

– Mẹ, mẹ không cần đi đâu cả, đưa tiền cho con, chúng ta cùng đi. Điều đó đã không hiển thị. Giải trí:

– Sao, đi dạo phố với hai người không tốt, cô xem, tôi có thể giới thiệu hai người! -Huaban nghe mẹ và nói không có gì khả thi.Trên đường đi, mẹ cô ở trên đường, Hailey mặt nặng như đá.

2.

Trên con phố sầm uất nhất ở phía đông thị trấn, có một Hayley rất nổi tiếng thích hồng ngọc. Đá hơn một nghìn tệ. Huaban định bảo nhân viên viết hóa đơn thì mẹ anh cho lời khuyên:

– Ôi, Hai Lei rất thích đá quý! Theo bà mẹ này, mua vàng trang sức là rẻ nhất, sang nhất mà giá cứ tăng!

Thunder lẩm bẩm:

– Anh không đeo đồ trang sức đã mua à? Tôi không kinh doanh vàng và lo lắng về sự tăng hay giảm của nó!

– Trong mọi trường hợp, tôi nghĩ rằng đá quý không tạo ra tiền! -Mẹ vẫn không chịu buông tha.

Huaban hơi tức giận và hét lên: — Mẹ, nếu mẹ thích thì mua đi!

Vào lúc này, cô ấy không muốn trả tiền. Nhìn bộ dáng của mẹ, Hy Lôi vừa cảm thấy vừa nóng mắt, vừa thấy nhân viên che miệng cười. Khó chịu, cái gì thế này! -Hua Bân thở dài.

– Một lúc sau, mẹ đến gần, và ba người họ tiếp tục chọn quần áo. Hy Lôi bây giờ không có hứng thú, nhìn thấy những viên ngọc lấp lánh trước mặt cũng không hấp dẫn chút nào. Một lúc sau, mẹ tôi vui vẻ gọi điện cho Hải Lôi:

– Đến đây xem chiếc nhẫn này có đẹp không!

Hy Lôi bước tới, nhìn chiếc nhẫn vàng to và thô, không có kiểu dáng đặc biệt, chỉ là trọng lượng. Cô ấy lắc đầu và không thích nó. Mẹ Winbond’s không hài lòng:

– Biết bao nhiêu, bạch kim này trông giống màu bạc và màu sáng. Trẻ em bằng cách nào đó thích loại đồ này. Đi qua, nhìn này!

Hy Lôi quay đầu lại, nước mắt chợt chảy, xoay người rời đi:

– Nhưng tôi thực sự không thích! Nếu không thì dừng mua đi, tôi không cần! -Cô ấy càng nói càng xót xa nên đã khóc giữa cửa hàng đông đúc.

Winbond bật dậy, chạy đến vỗ về cô rồi nói với mẹ: -Mẹ, mẹ về nhà, chúng con tự mua đi, con xin mẹ!

Mẹ của Huaban không biết tại sao Hy Lôi lại đột nhiên khóc, và tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Bà thở dài đau đớn, lấy 10.000 nhân dân tệ trong túi và nói đi nói lại với tôi: — -Có nhiều tiền như vậy, mẹ không yên tâm, coi chừng! Đi mua đồ cần xem kỹ, đừng ham mê, mua đồ không sinh lời. Làm ơn đi mẹ. -Trước khi đi, miệng anh ta nói-Em nghĩ vàng lắm, hai người không mua được! -Nhìn thấy bóng mẹ khuất sau cánh cửa, Huaban lại cảm thấy giằng xé. Hy Lôi đứng sang một bên hít hà, Reignwood vội vàng khuyên nhủ:

– Nào, mẹ ở nhà. Xem những gì bạn thích!

Nước mắt khiến tâm trạng của Hy Lôi rất nhiều, cô ngẫu nhiên chọn một sợi dây chuyền bạch kim trông không tệ lắm, sau đó mua một đôi nhẫn cưới hai chiếc nhẫn, sau đó đi ra khỏi cửa hàng. , Mua thêm quần áo. Hy Lôi dần quên đi chuyện bất hạnh trước đây. Lúc đó cô hơi đói nên đã bảo Huaban đi mua sắm ở một cửa hàng gần đó. Cô quay đầu lại, chợt thấy một bóng dáng quen thuộc cách bọn họ mười thước, mặc áo len đỏ, váy đen, thân hình mảnh khảnh nên mẹ Winbond luôn ở phía sau bọn họ. Hy Lôi muốn khóc, nhưng không khóc được. Reignwood cũng thấy vậy, đợi mẹ cô đến hỏi sao cô chưa về, cô cười xấu hổ:

– Tôi sợ cô không để ý đến tiền!

Ray không thể giúp anh ta: — Anh ta không phải là một đứa trẻ, anh ta đã lớn!

– Bạn vẫn phải cẩn thận. Già như hắn, ngươi vẫn là con ngươi! Vâng, hai người sẽ đi đâu?

Huaban nói:

– Chúng ta sẽ ăn, chúng ta đến mẹ, ăn cùng nhau!

– Đi ăn ngoài đắt lắm! Nói đi cũng phải nói lại, không sạch sẽ, con không đọc báo, nhà hàng dùng dầu thu gom nước thải, nhà bếp đầy ruồi, nhanh lên, về đi mẹ nấu cơm cho! -Hy Lôi thấy vậy không muốn đi, Hứa Bân cũng không muốn đi nên nói anh dừng bước một chút rồi bảo anh đi tiếp. Mẹ tôi không biết phải làm sao, bèn nói:

– Ông này, tôi mang hết đồ trang sức mua đến đây, bà ấy mang trả lại! Hai đứa trẻ đang đi bộ xuống phố với những vật có giá trị, hãy cẩn thận để không bị kẻ trộm chú ý!

Huaban, khi thấy mẹ nói, cô lập tức lấy đồ trang sức trong túi ra và đưa cho anh. — Một cảm giác kỳ lạ không thể gọi tên nổi lên trong lòng Hải Lý, cô chợt cảm thấy mình không thể cảm nhận được cuộc hôn nhân hạnh phúc như tưởng tượng trước đây. Sau khi mẹ tôi đi chơi ngoài đường, hai người ăn ở một nhà hàng gần đóVâng, nhai cơm cũng giống như nhai rơm. Hứa Bân vốn định đến Hy Lôi ngồi chơi một lát, nhưng Hy Lôi nói cô ấy rất mệt nên ở lại một mình.

Hồ Mai n vẫn chưa đi làm về, khi Hy Lôi đang nói chuyện trong phòng một mình, lần đầu tiên cô nghi ngờ về tương lai của mình và Reignwood: Họ thực sự hạnh phúc sao? Tại sao mọi thứ lại bất thường như vậy! Cuối cùng, không có vấn đề!

Nhấc điện thoại di động lên, nhưng không nhớ được người sẽ gọi cho mình, giọng mẹ cô vang lên:

– Trời ạ, hôn lễ thế nào rồi?

-Mẹ tốt! mọi thứ đều ổn!

– Đi làm mệt đừng thức khuya, sắp cưới đừng để quầng thâm khó coi nhé! – – – Tôi biết! Mẹ, mẹ cũng phải chăm sóc cơ thể của mình! Khi lớn hơn, nếu có chuyện gì xảy ra, xin đừng tranh cãi với cha những chuyện vụn vặt, sức khỏe của con quan trọng hơn! -Tôi luôn nói rằng Hailey sợ tôi sẽ không ngừng khóc.

– Tôi biết, bạn cũng phải kết thân với Reignwood! Ở nhà, bạn cũng cần vâng lời và chăm chỉ.

Hy Lôi trả lời cuộc gọi và nhanh chóng cúp máy. Cuối cùng không kìm được, nước mắt chảy xuống. Mẹ biết rằng khi con lớn lên và mẹ cũng lớn hơn, mẹ không còn là một cô bé lúc nào cũng có thể nói chuyện với mẹ. Chỉ có tôi phải đối mặt với tương lai.

(Trích tiểu thuyết Sống chung với mẹ chồng do NXB Văn học ấn hành.)

nhà cái bet365 có uy tín không?_ đăng ký bet365_tỷ lệ cược bet365