Ye (Tuyển tập thơ)

Phan Tử Nho

– Lá

Bóng nắng, phẳng lặng, gió chẳng cuốn, lá vẫn không quên xanh, anh như em, không quên tình

Anh hiểu lá vẫn xanh, vì Lá yêu gió, yêu mưa ấm Tình yêu cuộn tròn khô héo cành hoa

Chờ đợi … những ngày gió Lá xa trở thành nỗi nhớ Anh nhớ em như lá rơi ngoài sân Cũng vậy, từng ngày bước đi, nỗi nhớ, nghe nỗi nhớ vụn vỡ tan chảy dưới chân, chợt ngập ngừng, nỗi lo sợ trong lòng nhau. Sẽ mãi là dòng suối, soi mình bên mình, soi bóng hoàng hôn, anh là người lang thang trong thiên đường tình yêu, phiêu lãng Trần, yêu tinh đày ải, buồn vui trống vắng, Đáy giang là anh bên sông, em Hạt mây hoàng hôn đưa xuân về, trên đỉnh vách núi em ơi. Chung sống hòa bình cùng Tiêu Viêm —— kỳ quái —— ngày gặp nhau, rất kỳ quái! Nắng chợt vàng, gió nhè nhẹ. Phố Pan quanh năm, sẽ không tự mình mang đến cho em những sắc thu. Ngày gặp mặt của bạn thật kỳ lạ! Đêm bỗng ngọt ngào, bờ môi khô mềm. Đinh Anh đang kiệt sức và khát nước, bỗng dưng những nụ lục bình tím nổi lên. Thật kỳ lạ trong đám cưới của tôi! Không ai vui, tinh tú được kích hoạt trong tim. Thật kỳ lạ khi sống cùng nhau! Ngày này là quá ngắn để mang một đồng xu ít ỏi. Đêm dài đằng đẵng khó thở dưới chăn. Cả hai vấn đề này đều đầy nước mắt. Nước mắt mặn chát, sao uống mãi không cạn. Chúng tôi đã chia tay nhau ngày hôm đó, thật là lạ! Là bạn, là tôi, trong ngôi nhà mới. Là tôi, có phải bạn không? Xa những vì saoLà một người nước ngoài. Bây giờ, kỳ lạ, con yêu!

nhà cái bet365 có uy tín không?_ đăng ký bet365_tỷ lệ cược bet365